Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít.Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh.Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.Có lẽ mình nên im lặng.