Đoạn ông rút thanh kiến quý bên mình trao cho hiệp sĩ.Anh nhanh chóng hiểu rằng mình có thể khai thác được những thông tin quý giá từ bà.Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này.Sid đứng bất động chứng kiến cảnh tượng vô thường, ngắm nhìn sự may mắn cho chính chàng tạo ra.Anh đã làm gì sai nào? Sao anh lại thấy khổ sở đến thế? Anh tự hỏi: "Ta xứng đáng có được may mắn.Nhưng cư dân của khu rừng Mê Hoặc và trong vương quốc không chú ý gì tới hiện tượng này lắm.Chúng chia cho nhau từng hòn bi, miếng bánh và lũ trẻ trong khu phố chẳng thể nào dễ dàng bắt nạt được chúng vì bất cứ ai "đụng" tới đứa này là đứa kia sống chết xông ra bảo vệ bạn hết mình.Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó.Thế bạn còn phải chờ đợi bao lâu nữa mới bắt đầu đi tìm sự may mắn của mình? Đừng trì hoãn nữa.Vì thế Sid cố làm cho ông ta nguôi giận:
