Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.Nhưng lại thấy buồn nôn.Có đến hàng trăm con.Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.Cô không dám nhìn vào ai.