Tôi không hề nghĩ rằng đó là một câu chuyện vô bổ.Thời gian chậm chạp trôi qua làm sự nóng lòng của Sid tăng lớn như lửa đốt.Chàng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.Giờ thì tôi phải kiếm cái gì ăn đây.Mười tuổi, tôi đã bắt đầu phải đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình, đúng ngay cái hồi mà nhà cậu biến mất một cách bí ẩn.Chàng có thể nghỉ ngơi bây giờ và ngày hôm sau mới bắt đầu làm cũng chẳng sao.Chàng quỳ xuống tỏ lòng biết ơn, những giọt nước mắt sung sướng và hạnh phúc không kìm được đã trào ra.Morgana đã rất hiểm độc.Sid suy nghĩ trong chốc lát, sau đó chàng nói:- Ồ! Sao trước đây mình lại không nghĩ ra nhỉ? Cảm ơn Người rất nhiều! Cháu phải đi đây.