Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời.Con mèo quanh quẩn bên nách.Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.Dẫu không phải không có lúc buồn.Mấy con hổ cũng thế.Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt.Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi.Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết.