Năm 1955, một hôm chị đang ngồi trên xe buýt ở Montgomery, Alabama, một người da trắng dùng luật pháp đòi chị nhường chỗ, chị đã cương quyết không chịu nhường.Họ còn nói rõ tôi không đủ trình độ và chúng tôi phải đợi sáu tháng để mãn khóa, có chứng nhận tốt nghiệp, qua một cuộc sát hạch và nếu thành công, lúc đó chúng tôi mới được sử dụng những chất liệu này.Lúc ban đầu tôi rất phấn khởi, hăng say bắt tay vào việc, nhưng ba bốn tuần sau tôi nhận ra là mình không thực hiện đầy đủ những gì tôi đã viết ra.Thầy ghi khắc vào đầu óc tôi ý tưởng là phải đọc sách mỗi ngày ít nhất là 30 phút.Chúng ta học được điều gì qua những thí dụ trên đây? Đơn giản là điều này:Nếu chúng ta liên kết sự đau đớn to lớn với bất kỳ mẫu ứng xử hay cảm xúc này, chúng ta sẽ tránh chiều theo nó bằng bất cứ giá nào.Rồi anh lấy cuốn nhật ký viết ra 12 trạng thái đó, bên cạnh danh sách đó anh vẽ những ô vuông dành cho mọi ngày trong tháng.Bạn có biết kết quả thế nào không? Ngôn từ của tôi tự động gây phản ứng nơi người nghe, dù tôi không có ý đó.Ngược lại bạn có bao giờ gặp những ngày mà bạn chỉ làm xong một ít việc thôi nhưng đến cuối ngày lại cảm thấy ngày hôm đó có giá trị không? Đó là những ngày mà bạn đã tập trug vào những điều quan trọng thay vì vào những gì cấp bách đòi hỏi bạn chú ý.Nếu làm quyết định là chuyện đơn giản và hiệu quả như thế, tại sao không có mấy người áp dụng? Tôi nghĩ một trong các lý do đơn giản nhất là hầu hết chúng ta không nhận ra sức mạnh biến đổi mà một quyết định hợp lý và dứt khoát có thể tạo ra.Năm 2000 đã đến với chúng ta rối và mười năm nữa chúng ta sẽ nhìn lại nó và nhớ lại nó như chúng ta đã nhớ lại những năm 1980 và 1975.
