Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.Tôi đề nghị với bạn, mới đầu nên in ít như vậy.Ai là người trong chúng ta sống 24 giờ một ngày? Tôi nói sống đó, không phải là sống cho có, sống sao cũng được đâu.Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương.Tập thể dục sáng và chiều, chỉ mười phút thôi, mà bạn thấy sức khỏe tăng lên suốt ngày, tới vẻ mặt của bạn cũng thay đổi hẳn nữa.Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.Nhiều người hỏi mướn thì chủ phố phải tăng tiền.Khi bạn đã chăm chỉ bỏ ra mỗi tuần bảy giờ rưỡi để luyện sinh lực trong ba tháng rồi, thì lúc đó bạn có thể lớn tiếng ca hát và tự nhủ rằng mình có thể làm được những việc phi thường.Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình.
