Phải cạo râu đi nghe chưa.Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững.8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực.
