Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái.Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.Mọi thứ đều không mới.Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau.Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.
