Ông George Rona đến chỗ hẹn và được nhận vào làm.Chót hết tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa.Một con mắt đã gần mù hẳn rồi, còn mắt kia cũng sẽ mù luôn.Cũng là một việc gấp nữa.Tôi đã học được một bài học mới, không cò lo lắng, không còn tiếc thời phong lưu trước, không lo về tương lai nữa.Có lẽ chưa ai khổ cực ghê gớm như họ trên con đường về.Bạn nên nhớ rằng nhiều người khác cũng lo lắng về tài chính như ta vậy.Kết quả? Họ thấy mệt nhọc, buồn ngủ, bực tức, cáu kỉnh và phàn nàn rằng nhức đầu, mỏi mắt, hoặc đau bao tử."Tôi đã hành động như thằng ngu và lỗi lầm của tôi nhiều vô kể".Nếu có người nào thôi không kích tôi nữa thì tôi quên hẳn chuyện cũ đi liền".