Cô tôi trả lời: "Tại ông là một người có giáo dục, ông thấy cháu mê chơi tàu thì ông nói về tàu.Và ông ta lấy làm ân hận vì sự đó lắm.Vấn đề ở chỗ này: bà phàn nàn có ích gì cho bà không? Hay là, trái lại, chỉ làm cho tình thế đã tệ hại còn tệ hại thêm nhiều?Tôi đề nghị với ông như vầy.Ông lại khuyến khích cho ông chủ nói.Trong nhiều năm, bà đay nghiến ông, thịnh nộ với ông, mạt sát ông, vì ông in sách cho không, không đòi quyền tác giả, mà bà thì không muốn bỏ những món tiền đó."Nhà này là kết tinh của biết bao nhiêu năm mơ tưởng.Nói chung thì loài người sống mà bỏ phí ít nhiều khả năng lắm.Sau khi ông chết, người ta tìm thấy trong tờ của ông.Mà có ai cầu tôi cải chính đâu! Tôi bảo ông ta rằng câu đó của thi hào Shakespeare.
