Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn.Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc.Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ.Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó.Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.
