Cô làm như vậy vì cô thường hay quên phải không? Hẳn không phải thế, mà chính vì cô biết rằng con người có quá nhiều điều cần phải suy nghĩ trong một ngày nên chúng ta không thể nhớ tất cả, hay hầu hết chúng.Không trốn chạy, hãy dành thời gian suy nghĩ về những chuyện buồn ấy một lần thật trọn vẹn, rổi sau đó trở về với thực tại và hãy hướng mình đến những suy nghĩ tốt đẹp.Ngược lại những người sống mà không có mục đích, hoài bão thì sau cùng cảm giác về cuộc sống mình chỉ là tồn tại hơn là sống.Mary giải thích cho mẹ hiểu rằng những lời của mẹ đã khiến cô cảm thấy buồn như thế nào, và mẹ cô phân trần rằng thật sự bà chẳng hề có ý gì cả.Bạn có biết điều gì xảy ra khi các giáo sư chơi nhạc Mozart trong lớp học khi các sinh viên đang làm bài kiểm tra không? Kết quả bài thi tốt hơn thấy rõ.Cô ấy có phải là một sinh viên giỏi hay không? Và bạn đang so sánh cô ta với ai: Với các bạn cùng lớp hay với Einstein? Phải chăng anh ấy là một cầu thủ tài năng? À, bạn đang so sánh anh ta với Maradona hay với Pele? Hôm qua có phải là một ngày đáng nhớ không? Phải chăng bạn đang so sánh nó với ngày lễ tốt nghiệp, ngày tổ chức lễ cưới hay với một ngày nào đó trong tuần? chúng ta nên xem xét sự việc bằng con mắt thực tế.Theo lời một nhà tâm lý học thì, "Ti vi đã cướp đi quá nhiều thời gian của chúng ta và không bao giờ trả lại".Đừng chỉ nhìn vào thảm kịch đã qua, hãy hy vọng và hướng đến tương lai.Rồi Jimmy bắt đầu đi làm.Gia đình Joe không giàu có gì, những người anh lớn trong gia đình đều lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn.