“Khi còn là một người trẻ tuổi, tôi quan sát thấy cứ 10 việc tôi làm thì có 9 việc thất bại.Vì thế mà bà anh đảm nhiệm việc nuôi dưỡng anh.Trong thập niên 1970, ông nổi danh với tài hùng biện.Nhưng ông nói: “ biết đâu nó lại là phúc đấy”.Anh tin tưởng rằng một ngày nào đó anh có thể rời khỏi chiếc xe lăn và đi lại được.Tôi sợ “mất mặt” nên đành đi trễ 2 tuần để tránh chạm mặt họ.Lúc 12 tuổi, được sự cho phép của cha mẹ, ông quyết định di cư đến Cehu và sau đó đến Manila, Philipipines.Những người này leo lên đỉnh núi vào những đám mây, biến mất, rồi xuất hiện trở lại.“Có quá nhiều người tìm kiếm nơi an toàn và kết quả là ta vẫn tiếp tục bị mắc kẹt”.“Bí mật về sự cao quý của Gandhi không nằm ở sự thiếu vắng các nhược điểm và sự thất bại mà là sự đấu tranh không ngừng nghỉ và sự toàn tâm toàn ý cho các vấn đề nhân loại.
