Một thất bại, tự nó, có đáng kể gì đâu nếu nó không làm mất lòng tự tin.Tôi đã dẫn dụ cho bạn nhận thấy rằng luôn luôn có một nỗi bất mãn ám ảnh bạn, nỗi bất mãn ấy về cách thu xếp đời sống hàng ngày của bạn mà nguyên nhân chính của nó là bạn không làm xong những việc dự tính mỗi ngày, những việc ấy, bạn vẫn hy vọng làm được khi nào có "nhiều thì giờ hơn".Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ.Chẳng hạn bạn có thể đọc cuốn "Xem tranh cách nào?" của Clermont Witt, hay cuốn "Xét các công trình kiến-trúc cách nào?" của Russell Sturgis.Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không.Ở trên tôi đã có dịp nói đến khoảng thời gian mênh mông là 44 giờ từ 2 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2.Thế thì tại sao bạn lại không rời khỏi nhà, lại cột đèn gần nhất với một cái vợt rồi nhận xét đời sống của các loài bướm đang đập cánh chung quanh ánh sáng, rồi sắp đặt lại những điều tìm được rồi dựng lên một thuyết?