Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp.Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều.Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.Xã hội loài người thì phải như thế.
