Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.Chúng tôi đi thay quần áo.Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được.Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.
