Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu.Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa.Hoặc: Con chỉ hoang tưởng.Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi.
