Mình được khóc cho mình.Không biết thì khó trách.Nhưng lại muốn súc tích.Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải.Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy.Không cất đấy, làm gì được nhau.Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai.
