Hãy hình dung ra một bến tàu mà chỉ có cây cối mới được cập bến, còn tàu thuyền thì không thể…“Ồ, thật may vì mình vẫn chưa ra khỏi nhà”.Từ lon nước ngọt có một cái dây dài đu đưa và buộc vào ngón chân cái của anh ấy.Nếu không có ai nhấc máy hay đường dây đang bận thì có thể sau đó chúng ta phải gọi lại 116 để xin lại số đó, đúng không? Điều này chứng tỏ trí nhớ tạm thời của chúng ta thật sự diễn ra rất ngắn ngủi.Từ giờ trở đi, chiếc ví sẽ phải phát ra âm thanh này lúc bạn vào nhà.Họ phải làm sao cho khán giả hiểu được họ là ai và nhân vật của họ thế nào.Tất cả các kệ sách đều hỏng tan tành, các cuốn sách bay khắp nơi và cuối cùng rơi trên nền nhà cùng với David.Có thể bạn sẽ nhớ tất cả những người này, nhưng có vẻ như điều này là không thể.Bây giờ bạn hãy tự tìm các ví dụ tương tự.Chúng ta thật sự muốn trả tiền…
