Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.Dùng hay không dùng thì có sao.Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.Ta thấy đã đủ ớn rồi.Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.Bác ta không tin đâu.Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó.Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ.Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã.
