Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.Người bảo đời là bể khổ.Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.Cũng có thể họ không tìm thấy.Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.Nhất là những mặt còn lại của đời sống.
