Nhà chuyên môn phải xét bạn nhiều lần rồi mới quyết định được.Ông Bernard Shaw có lý.Người da đen ở phương nam và người Trung Hoa ít khi đau tim vì lo lắng, nhờ họ đã nhìn đời một cách bình tĩnh.(Trước kia tôi thường phí một hoặc hai giờ để lo lắng than thở mà chẳng ai biết được một cách rõ ràng vấn đề đó khó khăn ở chỗ nào.Kế đó ông ta chỉ cho Vicki Baum và những trẻ khác cách té ra sao, cách nhảy ra sao, vừa luôn miệng dặn: "Nhớ luôn luôn tưởng tượng mình như một sợi bún.Cỏ xanh trong vườn cũng vậy.Vậy thì muốn trị chứng lo buồn không gì bằng kiếm việc ích lợi để rồi say sưa làm việc đó".Rồi mùa đó, bà dùng kiểu ấy diễn thuyết trên 100 lần.Vậy mà tôi chẳng hề nổi nóng.Nhưng sau mỗi lần hành động như vậy, tôi thấy tởm cái thằng tôi.
