Đọc thư bà ta, tôi tự nhủ: "Cảm tạ Trời Phật đã thương, không bắt tôi làm chồng con mụ này!".Thiên hạ không nghĩ tới bạn đâu.Tuần sau, tôi đãi khách bữa trưa.Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa.Cả hai chúng tôi đều hài lòng.Trước hết đáng lẽ tăng số lợi lên được.Một người coi sóc chúng giảng cho tôi: "Khi một em đó hiểu rằng mình sẽ tàn tật suốt đời, thì mới đầu như rụng rời, rồi bình tĩnh lại, cam lòng với định mạng, rồi cảm thấy sung sướng hơn những đứa trẻ mạnh".Nhất là những người bán hàng thường mắc tật đó nhiều lắm.Ông chỉ khoe sự thành công mênh mông của ông thôi, như vậy là làm cho tôi cảm thấy địa vị thấp kém của tôi, ông biết chưa?).Một công ty hàng không chỉ bày trong tủ kính một hình vẽ lại đúng những bộ phận điều khiển máy bay kiểu Douglas mà làm cho không ngớt người tụ lại coi.
