Rồi thì: Kẻ nào bắt buộc nghe ai.Tôi đã khuyên cả ngàn thương gia như vầy: "Các ông luôn trong một tuần lễ, lúc nào cũng mỉm cười, gặp ai cũng mỉm cười.Hai tiếng "của tôi" trong việc sinh nhai của loài người, là những tiếng quan trọng nhất, và khi biết suy tính đến hai tiếng đó, là biết khôn vậy.Chúng ta thích sống trong những tin tưởng mà chúng ta đã quen nhận là đúng rồi.Xin bạn nghe chính ông Franklin kể chuyện lại: "Tôi nghe người ta nói rằng trong tủ sách ông ta có quyển sách rất hiếm, quý, tôi bèn viết cho ông vài hàng tỏ ý ước ao được đọc cuốn ấy lắm và xin ông làm ơn cho mượn trong vài ngày.Cô thứ nhất chê tôi mà làm tôi hết muốn học.Bạn muốn có một thí dụ ư? Thì ngày mai tới sở, bạn cứ xem xét những thư bạn nhận được, sẽ thấy sự thiếu lương tri đó.Hai ngày sau, ông chủ nhiệm tờ Boston Herald viết thư trả lời ông B.Tới nửa đêm tôi xin phép ra về.Bạn nên nhớ rằng Ken Dyke không hề phí thì giờ khoe sự trọng của ông ta.