Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó.Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.Tôi chốt trong, không thưa.Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời.Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt.Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa.Vậy mà tôi đang viết.
