Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.Nhà văn quì bên giường vợ.Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được.Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.Không cất đấy, làm gì được nhau.Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế.