Tôi xin kể chuyện một người đàn bà đã hiểu và áp dụng phương pháp lấy trái chanh của mình pha thành một ly nước chanh tuyệt ngon.Mỗi tuần tôi bỏ ra hai đêm theo lớp giảng cho người lớn ở Nữu Ước.Bây giờ tôi dám nói không ngoa rằng đời tôi thật là nhàn hạ".Bà có công việc gì cho tôi làm trong hãng bà không".Nửa đêm ông thường tỉnh giấc, nhìn bóng trong gương rồi lấy bút, sợn tự vẽ mặt ông.Hôm sau gặp họ, tôi hỏi: "Hồi hôm, ông có nghĩ tới lời tôi khuyên nhủ không?" Họ đáp: "Vừa đặt mình tôi đã ngủ rồi, thành thử không nghĩ tới được".Nhưng tôi muốn bênh vực cho một thái độ tích cực, đừng tiêu cực.và vui sống này chỉ trong 3 năm (1948-1950) đã tái bản tới lần thứ tư.Trên đường về, nhà tôi ngừng xe lại, nắm chặt hai tay, khóc: "Mình, tôi chịu không được nữa".Không biết nhờ cậy ai, tôi quay về với Thượng Đế và bắt đầu tụng niệm.
