Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp.Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi.Cửa ải đầu tiên là bác trông xe.Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc.Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
