Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả.Lại về nhà bác ôn thi.Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề.Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Rồi ông lại bảo: Thôi.Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng.Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi.Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.
