Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng.Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.Họ là mỗi con người.Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.Miệng họ mặc kín mít áo quần.Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.
