Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả.Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác.Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi.Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.
