Hồi xưa bà trẻ, đẹp, được nhiều người tâng bốc.Dưới đây, tôi sẽ chép lại đoạn đầu bài diễn văn tuyệt khéo đó.Thiệt chưa từng thấy ông ta dễ dãi với công ty như vậy bao giờ.Hiện tôi còn giữ một bức thư của ông Edward L.Tranh biện không phá tan được sự hiểu lầm.Tôi lấy làm mắc cỡ, mà nhớ lại hồi trước đã có lỗi lầm như vậy rồi; hồi đó, tôi rất hài lòng mà đưa tối hậu thư đó ra để tỏ rằng tôi là chủ, mà điều lệ của ngân hàng không phải là chuyện giỡn! Tôi đã không cần biết thân chủ của tôi nghĩ sao và quên rằng họ có quyền được tôi tiếp đón một cách niềm nở nhất, chiều chuộng nhất vì họ mang tiền lại gởi tôi.Tôi bèn lại thăm ông Hội trưởng một Xí nghiệp vào hàng lớn nhất ở Mỹ, xin ông cấp cho nó phí tổn du lịch.Khi bà hỏi anh ta làm sao mà dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy thì anh ta đáp: Thằng khờ nào mà chẳng làm được.Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.Còn nếu quên hoặc viết sai tên đó tức là làm cho người ta khó chịu.
