Điểm Anh thấp hơn thực lực.Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò.Vẫn chứng nào tật nấy.Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết.Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
