Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ.Êm dịu và hoang vắng.Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình.Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác.Nhưng họ sống không bình thường.Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa.Mất chứ không phải biến mất.Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.
