Trên đường về, nhà tôi ngừng xe lại, nắm chặt hai tay, khóc: "Mình, tôi chịu không được nữa".Lập ngân sách thiệt đúng với nhu cầu của ta, như quần áo khít với thân thể ta vậy.Sau lấy mủ ni che tai mà đi theo con đường đã vạch sẳn, mặc những lời thị phi của người đời".Nhưng sau cô đã đổi tánh.Phần đông đều dơ tay.Tôi tới nơi vào giữa mùa du lịch.Tôi phải hợp tác nếu không.Người vợ cho như vậy là tự nhiên mà mấy đứa con riêng cũng vậy.Và bắt tôi mặc quần áo dài, rộng.Trong ba năm ông Taylor ở Bethlehem, chú thợ Schmidt mỗi ngày đều như vậy mà không mệt mỏi, vì chú nghỉ trước khi mệt.
