Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau.Có đến hàng trăm con.Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
