Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ.Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Mệt sao cháu còn đi chơi.Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau.