IBM Country Club này của Watson thật ra mới chỉ là một nửa thành phố IBM người ta đã mệnh danh khu đất rộng hơn 800 mẫu đất này làthành phố vì ánh sáng của khoảng sáu vạn bóngđèn công cộng.Ông đã nổi giận và trút cơn thịnh nộ vào máy điện thoại khi gọi đến Harvard.Lúc này, bản án độc quyền làm hỏng thanh danh của ông đã được tòa án phúc thẩm công bố xóa tội được một năm.Nó trở thành mã di truyền của IBM.Tommy có một chỗ ngồi trong mười hai chỗ như vậy, vây quanh một cái lò sưởi.Một người không quen biết Watson, cô Ruth Chudnow, viết cho ông: Ông đã lấy lại cho tôi niềm tin và khôi phục tượng đài của sự vĩ đại và danh dự cho đấtKhông thấy ông trình bày gì về luận cứ khoa học của chính sách này nhưng có thể đoán được đó một cảm nhận về nhịp sống của con người, từ khi thức dậy cho đến Mặt trời lặn, cùng sự tính toán với những giờ nghỉ.Chuyện phá phách này, chính Tom tâm sự với con gái vào cuối cuộc đời.Biên niên sử của IBM, với tóm tắt 100 năm (1900-1999) với tựa đề A Centery of Innovation, cũng không ghi trường hợp này.Nhưng Watson chỉ có thể gật đầu khi Tom cả gan thay luôn cả phương thức kinh doanh của cha: Thay vì cho thuê hãy bán đứt sản phẩm cho khách hàng.
