Anh ta vẫn không sao ngủ được, không sao thấy buồn ngủ như xưa.Nhờ vậy, ngày đầu bà ta đã kha khá.Tối đến, tôi mệt lắm, và tin rằng không có cách nào khác hết.Ông liền nói: "Lẽ dĩ nhiên, có ai hề thấy xẻ mạt cưa bao giờ! Làm sao mà cưa, xẻ nó được, vì nó đã vụn như cám rồi! Quá khứ cũng vậy.Nói vậy là vì học chưa hiểu biết bà Osa Jonhson: Ba tháng sau bà ngồi trong một cái ghế có bánh xe diễn thuyết trước một số thính giả rất đông.Tại sao tôi biết vậy? Chính Thánh viết: "Không nhờ tụng kinh thì tôi điên đã từ lâu rồi".Chính ông Carrier đã dạy tôi bữa cơm trưa dùng với ông tại Câu lạc bộ kỹ sư ở Nữu Ước.sao màu mờ, loé thế này? Ông không còn trông rõ hình thêu trên thảm nữa.Hễ ai lên tiếng phản đối một việc gì là ông liền lo làm cho người đó vừa lòng.Nghĩ lại cái ngày ghê gớm mà tôi tự tử, tôi muốn la lớn: "Đừng! Đừng! Những ngày đen tối nhất đời ta không lâu đâu - tương lai tới.
