Bây giờ tôi bận việc tới nỗi không có thời gian để buồn lo.Nhưng hồi ấy ông nghèo tới nỗi phải dùng một cái lẫm chứa cỏ khô làm phòng thí nghiệm.Nhưng bây giờ tôi nói giọng chững chạc rằng tôi đến Kanass City để làm việc.Ông là một trong số hàng ngàn người tình nguyện đi gõ cửa từng nhà ở khắp châu thành Nữu Ước để nhắc nhở dân chúng.Trong thâm tâm ông thất vọng, nhưng vẫn tự nhủ rằng "phải cố làm sao tránh không oán hận một ai".Từ đó tôi thấy chỉ sống từng ngày một thì đời sống không khó khăn gì cả.Bạn muốn biết làm sao để biến hoá cái tội ngày ngày rửa bát thành một việc lý thú không? Chắc là có.Từ lúc đó, tôi hết phải lo lắng, phấn đấu nữa.000 người mới có một người như bạn! Bà Stapleton nói với tôi rằng phần đông đàn ông hay đàn bà cũng vậy, lại nhờ bà làm cố vấn về vấn đề tài chánh, đều kể hàng giờ các món chi tiêu bao nhiêu để cho bà chép - rồi khi thấy kết quả bà dã ghi trên giấy, họ la lên: "À! Vậy ra tiền tôi đi theo cái ngả đó sao?".Emerson nói: "Suốt ngày ta nghĩ sao thì ta cư xử vậy".