Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em.Giờ ta muốn nghỉ một lúc.Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.Thật ra, có gì để mất đâu.Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh.Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi.Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.
