Buổi sáng, thức dậy, ta có hàng trăm công việc phải làm trong nội ngày.Trong chương "Làm sao thắng nỗi sợ sệt và ưu tư", ông kể chuyện một bệnh nhân muốn tự tử.Mà ví dụ người đó có nghĩ như vậy, thì xét cho cùng, cũng không điên rồ hơn những kẻ bứt rứt khổ sở vì lẽ không đi ngược được thời gian để thay đổi một việc mới xảy ra chừng 180 giây đồng hồ.Một buổi chiều, ngồi trước lò sưởi, củi nổ lách tách, tôi hỏi có bao giờ bà bị lo lắng quấy nhiễu không thì bà đáp: "Quấy nhiễu mà thôi ư? Nó đã gần làm hại đời tôi nữa kia.Tôi an phận nhận lấy cái tai hại nhất có thể xảy ra, tức là sự chết.Chỉ có 7 % nhận lời trong những lần mới thứ ba, thứ tư, thứ năm.Rồi ít lâu sau, lại biến ra nhiều chứng khác.Và tôi thấy phương pháp ấy công hiệu.Nhưng phải can đảm chống với nó.Bệnh ấy do nghi ngờ, do dự, sợ sệt quá mà sinh ra.