Từ bây giờ, tôi muốn bạn đánh giá lại những tính cách tiêu cực của người khác và xem đó như một lời cảnh báo, nhắc nhở bạn không nên như thế.Không tạo ra thu nhập để rót vào “chiếc phễu tài chính” và không có các khoản tiết kiệm để giữ lại những gì bạn kiếm được, bạn sẽ không có tiền để phân bổ cho các thành phần tiếp theo của tổng tài sản.Họ không phải chỉ trả lương, mà còn phải nộp một khoản tiền không nhỏ cho nhà nước, trung bình vào khoảng 25% hoặc hơn, trên tổng số lương nhân viên được nhận, chưa kể các chi phí phúc lợi khác mà nhân viên được hưởng.Mọi câu chuyện bạn dựng lên trái ngược với tinh thần đó sẽ chỉ là “câu chuyện hoang đường” chẳng có lợi cho ai cả.Những nạn nhân thường đổ lỗi cho nền kinh tế, họ đổ lỗi cho chính phủ, đổ lỗi cho thị trường chứng khoán, đổ lỗi cho những người môi giới, đổ lỗi cho chủ, cho người làm thuê của họ, cho quản lý, cho trưởng phòng, cho người đứng trên hay dưới mạng lưới của họ, cho dịch vụ khách hàng, cho phòng vận chuyển, cho đối tác, cho bạn đời, họ đổ lỗi cả Chúa, và tất nhiên họ luôn luôn đổ lỗi cho cha mẹ mình.Một số người nói là tôi có “Bàn tay Midas”, tất cả những gì tôi chạm vào đều biến thành vàng.Đó mới thực sự là điều kinh khủng.Để trở nên giàu có hơn, bạn có hai lựa chọn: hoặc phải kiếm được nhiều hơn, hoặc phải chi tiêu ít tiền hơn cho cuộc sống hàng ngày.Cách đây vài năm có một quý ông ăn mặc chỉn chu đến tham dự buổi hội thảo kéo dài hai giờ của tôi.Cô sống giản dị như những người dân địa phương, chứ không phải theo kiểu khách du lịch nên hầu như cô không mấy khi tiêu đến tiền.
