Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo.Vận động điên cuồng và đầy khao khát.Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục.Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra.Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.Của một thân xác đặc.Từng trang, từng trang…Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.