Họ nghĩ tới họ, sáng, chiều, và tối.Ông này cũng không ra ngoài lệ đó.Kết quả ra sao? Bà khoe nhiều lần với bạn bè rằng: "Nhờ lòng âu yếm của nhà tôi mà đời tôi là một chuỗi dài hạnh phúc".Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao.Nhưng họ mắc phải cái lỗi thông thường là chỉ nghĩ tới cái họ muốn.Rồi sao? Cái đó có liên can gì tới tôi đâu? Ông không thông minh chút nào hết.Tôi sung sướng được ông cho biết ý kiến.Ông quyết thực hành ngay những lý thuyết đã học được và kiếm chung quanh ông xem có cái gì có thể chân thành khen được không.Ngồi bên trái tôi là ông Grammond, bạn cũ của tôi; ông này đã nhiều năm nghiên cứu Shakespeare.Ông Want, quản lý một nhà in lớn ở Nữu Ước, có một người thợ máy mà ông nhất định muốn sửa đổi tính tình.