Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.Bây giờ đến tiết mục bể sục.Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.Vậy thì nó là một giấc mơ.Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.Đi đâu cũng vất vả.Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.