Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu.Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt.Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.