Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em.Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết.Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai.Lát sau tôi lẻn xuống.Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều.Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia.