Và thế là xảy ra những thảm trạng.Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về.Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông.Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối.Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình.Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông.